Gửi Về Em
Thương tặng Phong Lập
Xin gửi về em một đêm trăng ăm ắp hẹn thề
Vẹn nguyên nếp gấp
Ta dâng cả ngàn say cho khỏa lấp
Một chút tình không chát cũng không đau
Xin gửi về em một chiều ngọt ngào cơn gió vu vơ
thổi phồng ngây dại
Đưa bóng ai đi đưa người sẽ tới
Cánh diều xanh thưa thớt giữa trời mây
Xin gửi về em
chẳng trinh trắng ban mai
Đã ồn ã rối bời trong lo sợ
Con tàu đã lăn qua miền đổ vỡ
Đất chưa lành ngộ lỡ dở ngày xa.
Nỗi Niềm
Có lẽ suốt đời ta đi tìm lỡ dở
Một dấu chân như thể con dã tràng xe ảo mộng
Tình ta ngã sõng xoài trên bờ môi khát vọng
Những hạt cát lòng cháy bỏng dưới yêu thương
Ta phung phí nỗi buồn cho bão dông
Đâu biết một ngày sóng đánh vào giấc mơ vụn vỡ
Câu hát mong manh đưa ta về lối cũ
Đêm thì đen tinh tú quá xa vời
Ta mòn mỏi rã rời chẳng lành trang sách mở
Hóa hai lần khất nợ mảnh trăng suông
Thôi nhé còn một lần tơ vương
Ta trả lại đèo bòng trong bất lực
Khuôn mặt tình yêu chưa kịp tròn đã khuyết
Sợ gặp lại một trò đùa day dứt thời gian
Ph. T M H
Bình Phước Mùa Yêu Thương
Đưa ta về kỷ niệm
Con phố dài lao xao
Hương cốm, hồng, nhãn, bưởi
Thơm hoa sữa ngọt ngào
Đâu phải chỉ có thế
Mùa thu lá vàng rơi
Gió heo may ngọt lịm
Nắng hanh vàng xa xôi…
Em có điều gì vui
Sau bao mùa mưa nắng
Hạnh phúc dâng đầy tay
Giữa tình yêu đỏ thắm
Mùa xuân bừng quê mới
Có hương rừng lao xao
Vườn điều đương khép tán
Sóng mắt em dạt dào
Và đâu chỉ có thế
Sau mùa lá vàng rơi
Bao mầm xanh lặng lẽ
Vẫn vươn mình sinh sôi.