Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Viết cho một ngưòi đã xa



Giá trời đổ cơn mưa
Cho đêm nay đủ mát
Chia đôi giọt lệ đời
Nghe lòng đau bỏng rát.

Đi nguợc về giấc mơ
Thấy hình như trẻ lại
Em bím tóc duôi gà
Của ngày ta vụng dại.

Nhà anh nơi đầu ngõ
En ở tãn cuối đuòng
Ngày mỗi ngày hai buổi
Thế rồi tình thêm thưong

Hết mùa xuân rồi hạ
Qua thu chơm chớm đông
Đám cưói thì nghèo lắm
Mà vui trong ruọư nồng

Ta trông về cố bản
Buổi cháy rần trong nhau
Nay củi ướt, rượu nhạt

Đêm có say được đâu
                                              Ngân Sơn Hà

Tháng mấy mưa ngâu?

Tháng mấy mưa ngâu?

Nỗi buồn chẻ đúng làm hai
Mà sao phân khúc ngắn dài khác nhau.
 
Nửa ngập nắng nửa mưa mau
Nửa hiu hiu gió nửa rầu rầu mây.
Nửa ưng ửng đỏ hây hây
Nửa quăn quắt nụ rụng dầy tiếng đêm.

Nửa tĩnh mịch nửa cuồng điên
Vành môi chưa ấm lại biền biệt nhau
Tháng mấy  trời đổ mưa ngâu?
Đuợc nồng, cay, ngọt, miếng trầu em têm

Ngày dài lẫn cả vào đêm
Nghe tình yêu
gọi một tên chúng mình…

Te te gà gáy bên đình
Cựa lưng chạm phải
cuộc tình
chiêm bao.

Thuyền xưa ơi! Giờ đậu bến nào
Còn mơ tiếng sóng dạt dào sông quê
                                   Ngân Sơn Hà

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Dơ Dở



Cái thằng dở tỉnh dở say
Dở nâng niu, dở như đầy đọa thân.
Dở như thoáng chút phân vân
Dở yêu ghét những xoay vần thời gian
Dở như khởi chút lòng tham
Để xuôi chảy giữa gian ngoan của đời
Dở như ngửa mặt trông trời
Dở như đau điếng kiếp người phù sinh
Dở thèm hai tiếng chung trinh
Dở như nhà nhớt với hình bướm ong
Dở như nát cả tơ lòng
Dở như hờ hững đợi mong chút tình

Phải không thằng ấy là mình…!!???

Nỗi Nhớ Mùa Thu

Tặng Q.H
Có một hôm tôi nhớ người yêu
Nhớ cho cái nắng rụng tím chiều
Nhớ đem chiều vắng đi vào tối
Đêm về ong bướm rợp vườn yêu.

Cái cô hàng xóm tóc ngang vai
Nụ cười như níu đám con trai
Tan trường mỗi bận mưa ướt áo
Mà vẫn chôn chân đợi cô hoài.

Nhớ nhà bên ấy lúc trời trong
Cô ngồi lẳng lặng tưa bên song
Hình như mơ ước đi xa lắm
Chốc chốc nhìn sang ửng má hồng.

Rồi có một dạo cô đi xa
(Đi theo tiếng gọi của phồn hoa)
Thăm thẳm bóng cô từ độ ấy
Ngày ngày sao vẫn lén nhìn qua.

Chẳng lẽ có người đã sang sông
Bỏ lại ngây thơ, ửng má hồng
Em đi, một dạo chưa từ biệt
Thu về dâng nỗi nhớ mênh mông
Triệu Quốc Bình

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014


Nhận được tin- nhà thơ Nguyệt Lãng (Nguyễn Văn Thẩm) sau một cơn bạo bệnh, đã trút hơi thở cuối cùng Vào hồi 02h02 ngày 01/01/2014 tại gia đình (xã Minh Hưng-  Huyện Bù Đăng- Tỉnh Bình Phước). Trang thơ Bình Phước. xin dược gửi lời chia buồn sâu sắc tới bà quả phụ Nguyệt Lãng cùng gia đình. nguyện cầu cho hương hồn nhà thơ Nguyệt Lãng được siêu sinh tịnh độ, an nhiên nơi tây phương cực lạc

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Giử Lại

Thôi mình gửi lại cho nhau
Khi  lời yêu, đã gục đầu vào đêm.

Đường xưa mòn gót chân quen
Trả em lời nói êm đềm hôm qua.

Gần mà… xa bỗng thật xa
Mưa chiều bất chợt nhạt nhòa hoàng hôn


Nếu…!!!



Nếu như chẳng có một ngày.
Nếu dòng tin, chẳng vơi đầy khát khao.
Nếu lòng ta chẳng hanh hao
Thì đâu có buổi tan vào lòng nhau…

Tình ơi! Một phút nhiệm màu

Để anh tìm lại ngày đầu… chưa yêu

Quan “Phụ Mẫu”



Ô hay giờ em mới tỏ
Có “ngài” mặt bóng như gương
Bụng to, chân lại hơi ngắn
Sống "thẳng ngay" đến lạ thường

Hỏi ra, thì dân họ bảo
“Ngài” quan phụ mẫu tỉnh nhà
Điền viên chỉ vài trăm mẫu
Cái cò bay mãi chẳng qua

Ông rằng tao “thanh liêm” lắm
Nỡ đâu tao “xực” một mình
Lũ em tao có phần hết
Bạc tiền… là cứ phân minh

Rồi có một hôm sấm dậy
Quan trên về “bắn” cái đùng
Nghe dân họ đồn thoang thoáng
Họ rằng lũ khoét của công

Ra  đi nào chỉ mình ông
Đàn em, rơi nguyên một toán
Lẩm nhẩm em ngồi em đếm
Có dư bốn chục cái thằng…

Bấm đốt ngón tay em đợi
Ngót năm, rồi vẫn chửa xong
Nghĩ cứ như hề ấy nhỉ

Loanh quanh, rồi lại lòng vòng

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Bắt Đền




Sao về? Bỏ lại đêm qua.
Mình yêu nhau,  giữa trăng ngà ngà say.
Ngoài kia, mây gió cuồng quay
Em ngây ngây ngất, anh đầy đầy dâng

Sao về? Bỏ lại mênh mông.
Mình ta mơ, giữa ngập đồng trắng phau.
Quay lưng, bỏ lại đời nhau.
Tình đi hoang, biết về đâu hỡi người.
                 …
Bắt đền em đấy em ơi
Em đi đâu để cuộc đời vắng tanh

Lại Mơ


Loanh quanh đợi chuyến đò chiều
Cái hôm ra buộc lời yêu giữa dòng
Bạc tiền, chữ nghỉa ăn đong
Nào ai dám nặng lòng cùng ai.
Em hiền như nắng sớm mai
Ta lạc bước lâu đài tình yêu
Gặp đây nắng đã cuối chiều
Sao em cởi lời yêu giữa dòng

Cho tình tôi lại đi rong
Cho hồn tôi lại nặng lòng vì ai
                          Triệu Quốc Bình

Viết Cho Ngày VaLenTime



Đêm rồi… mùa trở heo may
Trời hênh hểnh xé toang ngày cuối đông
Nàng xuân ưng ửng má hồng
Xòe tay rắc cánh sầu đông xuống đời
Có em hôm ấy và tôi
Ngô nghê lạc giũa lưng trời đầy xuân
                                   Triệu Q Bình

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

MỒNG BA



Mồng ba, nắng đã già hơn một chút,
Khoảnh khắc xuân cắn bút chẵng thành thơ.
Ly rượu nồng trút vào chốn ngơ-ngơ,
Không say nổi giấc mơ chiều lãng đãng!

Cành mai tết vàng năm ba nụ ráng,
Nở vào xuân cho đáng tuổi mùa cho.
Hồn thi nhân treo lững ý buồn so,
Trăng ngữa khuyết, ai gọi đò chầm-chập!

Xuân rụng hết, hố tình còn cố chấp,
Một lời yêu sao lấp nổi chờ mong.
Lại một mùa tình trắng với tay không,
Xa-xót mắt treo trông mồng ba tết!
                                      
suadx.nguyen 


GIÊNG NON





Tháng giêng non, nắng giòn như cốm.
Cắn vào Xuân rơm-rớm mật tình !
Gió trêu mắt lá lung-linh,
Tóc ai bay xõa giật mình thức mây !

Trên cành muộn hoa vài nụ ráng,
Cháy vào thơ một thoáng say mùa.
Em cười chao cả giấc trưa,
Xôn-xao hồn mộng nghe vừa giêng non !
                                                         Suadx Nguyen

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Tìm Về Đôi Mắt



Đi tìm đôi mắt xanh nâu
Rừng hoa lê giữa thẳm sâu sương chiều
Giữa hôm định nói lời yêu
Ruộng bậc thang - bắc ngang chiều tháng ba

 Đàn chim về tổ reo ca
Có đôi chim cứ la đà bên nhau
Băng  qua bờ bãi ghềnh sâu
Trăm sông cũng bắc nhịp cầu mình ơi!
Đèo Giàng nhặt ánh chiều rơi
Câu then ngân tiếng em cười giòn tan
Áo chàm in bóng chiều lam
Hồn anh hóa gió mây ngàn vi vu

Mình ơi mùa sắp vào thu
Về đây em về đây ru tình nồng
Về đây sưởi  ấm mùa đông
Đêm đêm gieo sơi chỉ hồng vào xuân

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

xuân quê- Thơ Dương Đức Khánh








Rét về xe búi rơm vàng
Mục đồng với nấm mộ làng sưởi chung
Thắp hương từ ngọn lửa bùng
Ta đi mấy chục mùa đông chưa về

Tiếng là gốc khế cội tre
Đếm ra được mấy tết quê ở làng
Cuộc chơi gạt lượm hèn sang
Sầy sàng ta cũng trấu càn mà thôi

Ta về làm quân cờ người
Hội xuân ta được làng mời chén xuân
Ta về khua trống kỳ lân
Nghe trong cổ miếu... tượng thần vỗ tay !
  

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Đọc Lại Câu Nam Quốc Sơn Hà




Đọc lại câu “Nam Quốc Sơn Hà”
Hồn vang động từng trang lịch sử.
Mấy nghìn năm, triệu triệu người đi vào bất tử
Mãi trường tồn- Hai tiếng Việt Nam

Tổ quốc cần, đâu quản nguy nan
Lớp lớp người xông lên cho kẻ thù cúi đầu khiếp nhược
Tinh thần thép luyện trong hồn dân tộc
Mỗi thớ thịt, đường gân chảy dòng máu anh hùng
Mẹ Việt Nam người kiêu hãnh vô cùng
Người là ngon lửa cho trái tim con không bao giờ tắt lửa
Lời bác dặn: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước...”
Con cháu đời đời giữ cơ nghiệp tổ tông

Nhủ lòng mình, từng tấc đất dòng sông
Có dãy Trường Sơn dệt  bao huyền thoại
Trường Sa, Hoàng Sa hay địa đầu Móng Cái
Không thể cắt rời núm ruột yêu thương                

Muốn mặn mòi, làm hạt muối quê hương
Làm cây lúa bao đời sau vẫn hát
Làm ngọn sóng giữa biển Đông khao khát
Ôm chặt vào lòng tình quê mẹ Việt Nam !
         
                         Triệu Quốc Bình



Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012



 ĐỒNG XOÀI NẮNG VÀ MƯA

Đừng vội trách chi ngày nắng lửa
Mai rồi xa sẽ nhớ Đồng Xoài
Nếu em đi một mình trên phố
Ô che đầu chia mát cho ai?

Đừng vội trách chi ngày mưa mãi
Quán cà-phê tạt ướt chỗ ngồi
Không có em một mình lặng lẽ
Vẫn một mình điếu thuốc mồ côi

Hạt mưa rơi ướt bờ vai nhỏ
Lại ước gì có nắng hong cho
Gặp cái nắng trên đầu đổ lửa
Lại thầm mong có hạt mưa rơi

Cũng có lúc Đồng Xoài rực nắng
Đi tìm ô, trời bỗng chợt mưa
Cũng có lúc mưa hoài không tạnh
Quán chưa vào trời bỗng hanh khô.

Xin đủ nắng cho gần nhau lại
Và đủ mưa cho mát đôi lòng
Ta có một Đồng Xoài như thế
Khi xa rồi bỗng thấy nhớ mong!
                         Nguyệt Lãng

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Hoài Niệm



Nơi đây có phải quê mình không em nhỉ?
Sớm tinh mơ chim ríu rít lưng đồi
Tiếng suối hát từ rừng xa vọng lại
Ngỡ bước ai về ngang đỉnh dốc chơi vơi.
Trái bắp đầu mùa mằn mặn vị mồ hôi

Đòn gánh trên vai như nửa vòng trái đất

Manh áo mới  nằm yên trong kỷ niệm

Bát cơm đầy theo dọc những giấc mơ.


Tiếng cười em xua cơn khát mỗi mùa khô
Câu hát ru chìm trong mưa mùa hạ
Vẫn vẹn nguyên một màu xanh rất lạ
Yêu lắm quê mình Bình Phước ta ơi…

Nắm tay nhau theo con phố ngược xuôi
Nơi xóm cũ màu xanh đô thị mới
Em yêu ơi! Mùa xuân đang gọi
Giục  ta về một thủa tuổi đôi mươi.

Em hãy nhìn trong nắng  hồng tươi
Những mơ ước hôm qua nay thành điều bình dị                     
Nhà máy công trình vươn tầm cao thế kỷ
Bên những cánh rừng thay lá tươi non.
                                                
                              Bình Phước 11- 2011Triệu Quốc Bình

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

 Gửi Về Em
                                        Thương tặng Phong Lập
Xin gửi về em một đêm trăng ăm ắp hẹn thề
Vẹn nguyên nếp gấp
Ta dâng cả ngàn say cho khỏa lấp
Một chút tình không chát cũng không đau

Xin gửi về em một chiều ngọt ngào cơn gió vu vơ
                                                  thổi phồng ngây dại
Đưa bóng ai đi đưa người sẽ tới
Cánh diều xanh thưa thớt giữa trời mây

Xin gửi về em 
                      chẳng trinh trắng ban mai
Đã ồn ã rối bời trong lo sợ
Con tàu đã lăn qua miền đổ vỡ
Đất chưa lành ngộ lỡ dở ngày xa.

                 Nỗi Niềm

Có lẽ suốt đời ta đi tìm lỡ dở
Một dấu chân như thể con dã tràng xe ảo mộng
Tình ta ngã sõng xoài trên bờ môi khát vọng
Những hạt cát lòng cháy bỏng dưới yêu thương

Ta phung phí nỗi buồn cho bão dông
Đâu biết một ngày sóng đánh vào giấc mơ vụn vỡ
Câu hát mong manh đưa ta về lối cũ
Đêm thì đen tinh tú quá xa vời
Ta mòn mỏi  rã rời chẳng lành trang sách mở
Hóa hai lần khất nợ mảnh trăng suông

Thôi nhé còn một lần tơ vương
Ta trả lại đèo bòng trong bất lực
Khuôn mặt tình yêu chưa kịp tròn đã khuyết
Sợ gặp lại một trò đùa day dứt thời gian

                                                                                Ph. T M H

Bình Phước  Mùa Yêu Thương

Đưa ta về kỷ niệm
Con phố dài lao xao
Hương cốm, hồng, nhãn, bưởi
Thơm hoa sữa ngọt ngào

Đâu phải chỉ có thế
Mùa thu lá vàng rơi
Gió heo may ngọt lịm
Nắng hanh vàng xa xôi…

Em có điều gì vui
Sau bao mùa mưa nắng
Hạnh phúc dâng đầy tay
Giữa tình yêu đỏ thắm

Mùa xuân bừng quê mới
Có hương rừng lao xao
Vườn điều đương khép tán
Sóng mắt em dạt dào

Và đâu chỉ có thế
Sau mùa lá vàng rơi
Bao mầm xanh lặng lẽ
Vẫn vươn mình sinh sôi.

                                                    N.T. B
                                                   


Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Nàng Thu đến cho tâm hồn ngây ngất
Áng mây bồng là mái tóc Thu ư?
Phía xa kia là một áng mây mờ
Tôi sẽ tới và gối đầu lên đó.

Nàng ghé tai tôi, thì thầm hỏi nhỏ
Bằng giọng du dương,của ngàn tiếng chim ca
Bằng du dương suối róc rách rừng hoa
Tôi mê mẩn... chao ôi! tôi mê mẩn!
Nàng khoác lên vai tôi, đôi cánh tay trần
Được kết bằng những lá vàng,lá đỏ
Tôi vụng về đặt nụ hôn vào đó
Chợt sợ rằng, chiếc lá sẽ tan ra...
Ánh mắt nàng là muôn vạn sao xa
Tôi lặn ngụp trong mắt Thu sóng sánh
Má nàng Thu là trăng tròn vành vạnh
Muốn cắn nhẹ vào, rồi cứ thế mê ly...
Tôi ôm riết thân hình Thu tuyệt mỹ
Hơi thở nàng nhẹ cơn gió heo may
Tôi khao khát nàng, từng phút,từng giây
Thu là thế ! và tình Thu là thế !
Tôi muốn cận kề, yêu trọn trái tim Thu

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Nhắn

                        Em có nghe tiếng khóc
Giữa bàng bạc sương rơi
Em có nghe tiếng thét
Của cánh rừng quê tôi

Ngày mỗi ngày vẫn thế
Cây ngã giữa rừng sâu
Có ai! Cho tôi hỏi
Ngày mai ...ta về đâu???
                                                                                                        Phomg Lập

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Người Là Mãi Mãi



(Viết tại nhà tưởng niệm Chủ Tịch Hồ Chí Minh- Khu DTLS  Pắc Bó)
Con về Cốc Bó chiều nay
Trời nghiêng nghiêng nắng rơi đầy vào thu
    Suối ngân trong vắt lời ru      
Núi in dáng núi, rừng ru tiếng rừng

Thiết tha, chạm khoảng vô cùng
Bác  uy nghi giữa điệp trùng quê hương
Vẫn chòm râu bạc yêu thương
Vẫn  đôi mắt ấm tình thương hôm  nào
Vẫn vầng trán rộng thanh cao
     Và đôi dép lốp tạc vào thời gian…

Người là tình mẹ chứa chan
   Là cha- nhận nỗi gian nan riêng mình
 Là sông là núi hiển linh
  Người là hơi thở quê  mình nghìn năm
                                                    T.T.H
                                                   HVHNT- Tỉnh Bình Phước
                                                      

S.....a.y













Vượt đỉnh Bà Rá chiều nay


Hồn ta say
giữa rừng mây ...bềnh bồng


Cùng em trôi ngược dòng sông
Bay nghiêng qua đỉnh
cánh đồng
mùa xuân...


T. T. H

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Hoàng Hôn Không Em


Một chút thôi làm duyên con gái
Ngại gió chiều ru mãi tóc em thôi
Má môi hồng , lẻ bóng phố dạo chơi
Anh sợ lắm em lẫn vào đêm khi bóng chiều đang dần tối.

Anh nhớ mãi mùa xuân đêm làng ta vào hội
Hồng hạt phù sa ấm chân lúa quê mình
Khua  tiếng mõ đàn trâu về cuối ngõ
Rộn tiếng gà vỗ cánh gọi bình minh.

Có phải không anh vẫn cứ quê mùa
Yêu hạt thóc, củ khoai nên cả đời vụng dại
Mãi đọi em khi con thuyền sang bến
Màu tím nối dài- hun hút bóng hoàng hôn
                                                      T.T.H

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

           BÊN KIA MÙA HẠ

Hình như  bên kia là mùa thu
Ngàn lá rụng theo lời tiễn biệt
Nơi ký ức hóa vầng trăng dầm ướt
Con ve gầy rũ vỏ hóa tình ca.

Hình như bên kia năm tháng đi qua
Có gặp lại  cũng vô tình ánh mắt
Bông hồng ấy cuối chân trời tít tắp
Dẫu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi.

Hình như bên kia là day dứt khôn nguôi
Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng
Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
Nên mùa thu chớm lạnh  đã se lòng.

Thì đứng buồn bốn phía lúc mưa dăng
Bong bóng vỡ sẽ quay về  nguồn cội
Ngắt đóa phù dung ta ngồi đếm tuổi
Thấy trong hư vô gương mặt của mình.

Ta quay về tìm  lại dòng sông
Tìm  lại xác  thân phiêu bồng một  thưở
Để thấp thoáng thấy mình  trong đó
Mùa hạ ấy xa rồi – thu đến thật em ơi
                                                                     Lê Viết Liệu