ĐỒNG XOÀI NẮNG
VÀ MƯA
Đừng vội trách chi ngày nắng
lửa
Mai rồi xa sẽ nhớ Đồng Xoài
Nếu em đi một mình trên phố
Ô che đầu chia mát cho ai?
Đừng vội trách chi ngày mưa
mãi
Quán cà-phê tạt ướt chỗ ngồi
Không có em một mình lặng lẽ
Vẫn một mình điếu thuốc mồ
côi
Hạt mưa rơi ướt bờ vai nhỏ
Lại ước gì có nắng hong cho
Gặp cái nắng trên đầu đổ lửa
Lại thầm mong có hạt mưa rơi
Cũng có lúc Đồng Xoài rực nắng
Đi tìm ô, trời bỗng chợt mưa
Cũng có lúc mưa hoài không tạnh
Quán chưa vào trời bỗng hanh
khô.
Xin đủ nắng cho gần nhau lại
Và đủ mưa cho mát đôi lòng
Ta có một Đồng Xoài như thế
Khi xa rồi bỗng thấy nhớ
mong!
Nguyệt Lãng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét