Tặng Q.H
Có một
hôm tôi nhớ người yêu
Nhớ cho
cái nắng rụng tím chiều
Nhớ đem chiều
vắng đi vào tối
Đêm về
ong bướm rợp vườn yêu.
Cái cô hàng
xóm tóc ngang vai
Nụ cười
như níu đám con trai
Tan
trường mỗi bận mưa ướt áo
Mà vẫn
chôn chân đợi cô hoài.
Nhớ nhà
bên ấy lúc trời trong
Cô ngồi lẳng
lặng tưa bên song
Hình như
mơ ước đi xa lắm
Chốc chốc
nhìn sang ửng má hồng.
Rồi có
một dạo cô đi xa
(Đi theo
tiếng gọi của phồn hoa)
Thăm thẳm
bóng cô từ độ ấy
Ngày ngày
sao vẫn lén nhìn qua.
Chẳng lẽ có
người đã sang sông
Bỏ lại
ngây thơ, ửng má hồng
Em đi,
một dạo chưa từ biệt
Thu về
dâng nỗi nhớ mênh mông
Triệu Quốc Bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét