Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Dơ Dở



Cái thằng dở tỉnh dở say
Dở nâng niu, dở như đầy đọa thân.
Dở như thoáng chút phân vân
Dở yêu ghét những xoay vần thời gian
Dở như khởi chút lòng tham
Để xuôi chảy giữa gian ngoan của đời
Dở như ngửa mặt trông trời
Dở như đau điếng kiếp người phù sinh
Dở thèm hai tiếng chung trinh
Dở như nhà nhớt với hình bướm ong
Dở như nát cả tơ lòng
Dở như hờ hững đợi mong chút tình

Phải không thằng ấy là mình…!!???

Nỗi Nhớ Mùa Thu

Tặng Q.H
Có một hôm tôi nhớ người yêu
Nhớ cho cái nắng rụng tím chiều
Nhớ đem chiều vắng đi vào tối
Đêm về ong bướm rợp vườn yêu.

Cái cô hàng xóm tóc ngang vai
Nụ cười như níu đám con trai
Tan trường mỗi bận mưa ướt áo
Mà vẫn chôn chân đợi cô hoài.

Nhớ nhà bên ấy lúc trời trong
Cô ngồi lẳng lặng tưa bên song
Hình như mơ ước đi xa lắm
Chốc chốc nhìn sang ửng má hồng.

Rồi có một dạo cô đi xa
(Đi theo tiếng gọi của phồn hoa)
Thăm thẳm bóng cô từ độ ấy
Ngày ngày sao vẫn lén nhìn qua.

Chẳng lẽ có người đã sang sông
Bỏ lại ngây thơ, ửng má hồng
Em đi, một dạo chưa từ biệt
Thu về dâng nỗi nhớ mênh mông
Triệu Quốc Bình