Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Nàng Thu đến cho tâm hồn ngây ngất
Áng mây bồng là mái tóc Thu ư?
Phía xa kia là một áng mây mờ
Tôi sẽ tới và gối đầu lên đó.

Nàng ghé tai tôi, thì thầm hỏi nhỏ
Bằng giọng du dương,của ngàn tiếng chim ca
Bằng du dương suối róc rách rừng hoa
Tôi mê mẩn... chao ôi! tôi mê mẩn!
Nàng khoác lên vai tôi, đôi cánh tay trần
Được kết bằng những lá vàng,lá đỏ
Tôi vụng về đặt nụ hôn vào đó
Chợt sợ rằng, chiếc lá sẽ tan ra...
Ánh mắt nàng là muôn vạn sao xa
Tôi lặn ngụp trong mắt Thu sóng sánh
Má nàng Thu là trăng tròn vành vạnh
Muốn cắn nhẹ vào, rồi cứ thế mê ly...
Tôi ôm riết thân hình Thu tuyệt mỹ
Hơi thở nàng nhẹ cơn gió heo may
Tôi khao khát nàng, từng phút,từng giây
Thu là thế ! và tình Thu là thế !
Tôi muốn cận kề, yêu trọn trái tim Thu

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Nhắn

                        Em có nghe tiếng khóc
Giữa bàng bạc sương rơi
Em có nghe tiếng thét
Của cánh rừng quê tôi

Ngày mỗi ngày vẫn thế
Cây ngã giữa rừng sâu
Có ai! Cho tôi hỏi
Ngày mai ...ta về đâu???
                                                                                                        Phomg Lập

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Người Là Mãi Mãi



(Viết tại nhà tưởng niệm Chủ Tịch Hồ Chí Minh- Khu DTLS  Pắc Bó)
Con về Cốc Bó chiều nay
Trời nghiêng nghiêng nắng rơi đầy vào thu
    Suối ngân trong vắt lời ru      
Núi in dáng núi, rừng ru tiếng rừng

Thiết tha, chạm khoảng vô cùng
Bác  uy nghi giữa điệp trùng quê hương
Vẫn chòm râu bạc yêu thương
Vẫn  đôi mắt ấm tình thương hôm  nào
Vẫn vầng trán rộng thanh cao
     Và đôi dép lốp tạc vào thời gian…

Người là tình mẹ chứa chan
   Là cha- nhận nỗi gian nan riêng mình
 Là sông là núi hiển linh
  Người là hơi thở quê  mình nghìn năm
                                                    T.T.H
                                                   HVHNT- Tỉnh Bình Phước
                                                      

S.....a.y













Vượt đỉnh Bà Rá chiều nay


Hồn ta say
giữa rừng mây ...bềnh bồng


Cùng em trôi ngược dòng sông
Bay nghiêng qua đỉnh
cánh đồng
mùa xuân...


T. T. H

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Hoàng Hôn Không Em


Một chút thôi làm duyên con gái
Ngại gió chiều ru mãi tóc em thôi
Má môi hồng , lẻ bóng phố dạo chơi
Anh sợ lắm em lẫn vào đêm khi bóng chiều đang dần tối.

Anh nhớ mãi mùa xuân đêm làng ta vào hội
Hồng hạt phù sa ấm chân lúa quê mình
Khua  tiếng mõ đàn trâu về cuối ngõ
Rộn tiếng gà vỗ cánh gọi bình minh.

Có phải không anh vẫn cứ quê mùa
Yêu hạt thóc, củ khoai nên cả đời vụng dại
Mãi đọi em khi con thuyền sang bến
Màu tím nối dài- hun hút bóng hoàng hôn
                                                      T.T.H

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

           BÊN KIA MÙA HẠ

Hình như  bên kia là mùa thu
Ngàn lá rụng theo lời tiễn biệt
Nơi ký ức hóa vầng trăng dầm ướt
Con ve gầy rũ vỏ hóa tình ca.

Hình như bên kia năm tháng đi qua
Có gặp lại  cũng vô tình ánh mắt
Bông hồng ấy cuối chân trời tít tắp
Dẫu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi.

Hình như bên kia là day dứt khôn nguôi
Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng
Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
Nên mùa thu chớm lạnh  đã se lòng.

Thì đứng buồn bốn phía lúc mưa dăng
Bong bóng vỡ sẽ quay về  nguồn cội
Ngắt đóa phù dung ta ngồi đếm tuổi
Thấy trong hư vô gương mặt của mình.

Ta quay về tìm  lại dòng sông
Tìm  lại xác  thân phiêu bồng một  thưở
Để thấp thoáng thấy mình  trong đó
Mùa hạ ấy xa rồi – thu đến thật em ơi
                                                                     Lê Viết Liệu