Loanh quanh đợi
chuyến đò chiều
Cái hôm ra buộc lời
yêu giữa dòng
Bạc tiền, chữ nghỉa
ăn đong
Nào ai dám nặng lòng
cùng ai.
Em hiền như nắng sớm
mai
Ta lạc bước lâu đài
tình yêu
Gặp đây nắng đã cuối
chiều
Sao em cởi lời yêu
giữa dòng
Cho tình tôi lại đi
rong
Cho hồn tôi lại nặng
lòng vì ai
Triệu Quốc Bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét