Thơ tình


 Nhớ 

Có một hôm tôi nhớ người yêu
Nhớ cho cái nắng rụng tím chiều
Nhớ đem chiều vắng đi vào tối
Đêm về ong bướm lượn vườn yêu.

Cái cô hàng xóm tóc ngang vai
Nụ cười như níu đám con trai
Tan trường mỗi bận mưa ướt áo
Mà vẫn chôn chân đợi cô hoài.

Nhớ nhà bên ấy lúc trời trong
Cô ngồi lẳng lặng tưa bên song
Hình như mơ ước đi xa lắm
Chốc chốc nhìn sang ửng má hồng.

Rồi có một dạo cô đi xa
(Đi theo tiếng gọi của phồn hoa)
Thăm thẳm bóng cô từ độ ấy
Ngày ngày sao vẫn lén nhìn qua.

Chẳng lẽ có người đã sang sông
Bỏ lại ngây thơ, ửng má hồng
Em đi, một dạo chưa từ biệt
Thu về dâng nỗi nhớ mênh mông
                                       Triệu Quốc Bình


GỬI EM.



Phải rồi đêm nay đêm ba mươi.

Đêm của lạnh lùng, của nhớ ơi.

Một chút trăng thêm không bớt tối,


Thắp buồn đành mượn ánh sao rơi !



0



"Em có chồng rồi, em có đôi" *

Lời yêu vất lại. Giữ, mình tôi.

Đêm nay đứng ngóng miền xa lắm,

Nghe một thoãng cười nở đắng môi !



                                       Sữa đx



MƯỜI NĂM




từ ngày thuyền dứt bến xa
ngồi đây mà đợi biết là mấy năm
điệu ai rung tiếng nguyệt cầm
mười năm mấy ngón tay bầm tím đau.
Nguyệt Lãng


         

1 nhận xét:

trang thơ Bình Phước nói...

Cái cô hàng xóm tóc ngang vai
Nụ cười như níu đám con trai