Ô hay giờ em mới tỏ
Có “ngài” mặt bóng như gương
Bụng to, chân lại hơi ngắn
Sống "thẳng ngay" đến lạ thường
Hỏi ra, thì dân họ bảo
“Ngài” quan phụ mẫu tỉnh nhà
Điền viên chỉ vài trăm mẫu
Cái cò bay mãi chẳng qua
Ông rằng tao “thanh liêm” lắm
Nỡ đâu tao “xực” một mình
Lũ em tao có phần hết
Bạc tiền… là cứ phân minh
Rồi có một hôm sấm dậy
Quan trên về “bắn” cái đùng
Nghe dân họ đồn thoang thoáng
Họ rằng lũ khoét của công
Ra đi nào chỉ mình
ông
Đàn em, rơi nguyên một toán
Lẩm nhẩm em ngồi em đếm
Có dư bốn chục cái thằng…
Bấm đốt ngón tay em đợi
Ngót năm, rồi vẫn chửa xong
Nghĩ cứ như hề ấy nhỉ
Loanh quanh, rồi lại lòng vòng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét