Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Tìm Về Đôi Mắt



Đi tìm đôi mắt xanh nâu
Rừng hoa lê giữa thẳm sâu sương chiều
Giữa hôm định nói lời yêu
Ruộng bậc thang - bắc ngang chiều tháng ba

 Đàn chim về tổ reo ca
Có đôi chim cứ la đà bên nhau
Băng  qua bờ bãi ghềnh sâu
Trăm sông cũng bắc nhịp cầu mình ơi!
Đèo Giàng nhặt ánh chiều rơi
Câu then ngân tiếng em cười giòn tan
Áo chàm in bóng chiều lam
Hồn anh hóa gió mây ngàn vi vu

Mình ơi mùa sắp vào thu
Về đây em về đây ru tình nồng
Về đây sưởi  ấm mùa đông
Đêm đêm gieo sơi chỉ hồng vào xuân

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

xuân quê- Thơ Dương Đức Khánh








Rét về xe búi rơm vàng
Mục đồng với nấm mộ làng sưởi chung
Thắp hương từ ngọn lửa bùng
Ta đi mấy chục mùa đông chưa về

Tiếng là gốc khế cội tre
Đếm ra được mấy tết quê ở làng
Cuộc chơi gạt lượm hèn sang
Sầy sàng ta cũng trấu càn mà thôi

Ta về làm quân cờ người
Hội xuân ta được làng mời chén xuân
Ta về khua trống kỳ lân
Nghe trong cổ miếu... tượng thần vỗ tay !
  

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Đọc Lại Câu Nam Quốc Sơn Hà




Đọc lại câu “Nam Quốc Sơn Hà”
Hồn vang động từng trang lịch sử.
Mấy nghìn năm, triệu triệu người đi vào bất tử
Mãi trường tồn- Hai tiếng Việt Nam

Tổ quốc cần, đâu quản nguy nan
Lớp lớp người xông lên cho kẻ thù cúi đầu khiếp nhược
Tinh thần thép luyện trong hồn dân tộc
Mỗi thớ thịt, đường gân chảy dòng máu anh hùng
Mẹ Việt Nam người kiêu hãnh vô cùng
Người là ngon lửa cho trái tim con không bao giờ tắt lửa
Lời bác dặn: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước...”
Con cháu đời đời giữ cơ nghiệp tổ tông

Nhủ lòng mình, từng tấc đất dòng sông
Có dãy Trường Sơn dệt  bao huyền thoại
Trường Sa, Hoàng Sa hay địa đầu Móng Cái
Không thể cắt rời núm ruột yêu thương                

Muốn mặn mòi, làm hạt muối quê hương
Làm cây lúa bao đời sau vẫn hát
Làm ngọn sóng giữa biển Đông khao khát
Ôm chặt vào lòng tình quê mẹ Việt Nam !
         
                         Triệu Quốc Bình



Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012



 ĐỒNG XOÀI NẮNG VÀ MƯA

Đừng vội trách chi ngày nắng lửa
Mai rồi xa sẽ nhớ Đồng Xoài
Nếu em đi một mình trên phố
Ô che đầu chia mát cho ai?

Đừng vội trách chi ngày mưa mãi
Quán cà-phê tạt ướt chỗ ngồi
Không có em một mình lặng lẽ
Vẫn một mình điếu thuốc mồ côi

Hạt mưa rơi ướt bờ vai nhỏ
Lại ước gì có nắng hong cho
Gặp cái nắng trên đầu đổ lửa
Lại thầm mong có hạt mưa rơi

Cũng có lúc Đồng Xoài rực nắng
Đi tìm ô, trời bỗng chợt mưa
Cũng có lúc mưa hoài không tạnh
Quán chưa vào trời bỗng hanh khô.

Xin đủ nắng cho gần nhau lại
Và đủ mưa cho mát đôi lòng
Ta có một Đồng Xoài như thế
Khi xa rồi bỗng thấy nhớ mong!
                         Nguyệt Lãng

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Hoài Niệm



Nơi đây có phải quê mình không em nhỉ?
Sớm tinh mơ chim ríu rít lưng đồi
Tiếng suối hát từ rừng xa vọng lại
Ngỡ bước ai về ngang đỉnh dốc chơi vơi.
Trái bắp đầu mùa mằn mặn vị mồ hôi

Đòn gánh trên vai như nửa vòng trái đất

Manh áo mới  nằm yên trong kỷ niệm

Bát cơm đầy theo dọc những giấc mơ.


Tiếng cười em xua cơn khát mỗi mùa khô
Câu hát ru chìm trong mưa mùa hạ
Vẫn vẹn nguyên một màu xanh rất lạ
Yêu lắm quê mình Bình Phước ta ơi…

Nắm tay nhau theo con phố ngược xuôi
Nơi xóm cũ màu xanh đô thị mới
Em yêu ơi! Mùa xuân đang gọi
Giục  ta về một thủa tuổi đôi mươi.

Em hãy nhìn trong nắng  hồng tươi
Những mơ ước hôm qua nay thành điều bình dị                     
Nhà máy công trình vươn tầm cao thế kỷ
Bên những cánh rừng thay lá tươi non.
                                                
                              Bình Phước 11- 2011Triệu Quốc Bình

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

 Gửi Về Em
                                        Thương tặng Phong Lập
Xin gửi về em một đêm trăng ăm ắp hẹn thề
Vẹn nguyên nếp gấp
Ta dâng cả ngàn say cho khỏa lấp
Một chút tình không chát cũng không đau

Xin gửi về em một chiều ngọt ngào cơn gió vu vơ
                                                  thổi phồng ngây dại
Đưa bóng ai đi đưa người sẽ tới
Cánh diều xanh thưa thớt giữa trời mây

Xin gửi về em 
                      chẳng trinh trắng ban mai
Đã ồn ã rối bời trong lo sợ
Con tàu đã lăn qua miền đổ vỡ
Đất chưa lành ngộ lỡ dở ngày xa.

                 Nỗi Niềm

Có lẽ suốt đời ta đi tìm lỡ dở
Một dấu chân như thể con dã tràng xe ảo mộng
Tình ta ngã sõng xoài trên bờ môi khát vọng
Những hạt cát lòng cháy bỏng dưới yêu thương

Ta phung phí nỗi buồn cho bão dông
Đâu biết một ngày sóng đánh vào giấc mơ vụn vỡ
Câu hát mong manh đưa ta về lối cũ
Đêm thì đen tinh tú quá xa vời
Ta mòn mỏi  rã rời chẳng lành trang sách mở
Hóa hai lần khất nợ mảnh trăng suông

Thôi nhé còn một lần tơ vương
Ta trả lại đèo bòng trong bất lực
Khuôn mặt tình yêu chưa kịp tròn đã khuyết
Sợ gặp lại một trò đùa day dứt thời gian

                                                                                Ph. T M H

Bình Phước  Mùa Yêu Thương

Đưa ta về kỷ niệm
Con phố dài lao xao
Hương cốm, hồng, nhãn, bưởi
Thơm hoa sữa ngọt ngào

Đâu phải chỉ có thế
Mùa thu lá vàng rơi
Gió heo may ngọt lịm
Nắng hanh vàng xa xôi…

Em có điều gì vui
Sau bao mùa mưa nắng
Hạnh phúc dâng đầy tay
Giữa tình yêu đỏ thắm

Mùa xuân bừng quê mới
Có hương rừng lao xao
Vườn điều đương khép tán
Sóng mắt em dạt dào

Và đâu chỉ có thế
Sau mùa lá vàng rơi
Bao mầm xanh lặng lẽ
Vẫn vươn mình sinh sôi.

                                                    N.T. B