KHÔNG ĐỀ

I
Chiều rơi về phía ngoài xa
Lang thang đi nhặt ánh tà hoàng hôn
Trăng neo nửa mảnh trong hồn
Có ai bán nửa nụ hôn, giữa đời
Ô hay! Sao phố đông người
Chồn chân đi giữa miệng cười thế gian
II
Bóng chiều nhat lá vàng rơi
Lang thang lối cũ một thời yêu nhau
Hình như cái thuở ban đầu
Đã xa, xa lắm còn đau đến giờ
III
Thôi tình đã thế thì thôi
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn dòng đời cũng qua
Sao không làm một nhành hoa
Rực vàng đón dải thiên hà vào xuân