Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Người Là Mãi Mãi



(Viết tại nhà tưởng niệm Chủ Tịch Hồ Chí Minh- Khu DTLS  Pắc Bó)
Con về Cốc Bó chiều nay
Trời nghiêng nghiêng nắng rơi đầy vào thu
    Suối ngân trong vắt lời ru      
Núi in dáng núi, rừng ru tiếng rừng

Thiết tha, chạm khoảng vô cùng
Bác  uy nghi giữa điệp trùng quê hương
Vẫn chòm râu bạc yêu thương
Vẫn  đôi mắt ấm tình thương hôm  nào
Vẫn vầng trán rộng thanh cao
     Và đôi dép lốp tạc vào thời gian…

Người là tình mẹ chứa chan
   Là cha- nhận nỗi gian nan riêng mình
 Là sông là núi hiển linh
  Người là hơi thở quê  mình nghìn năm
                                                    T.T.H
                                                   HVHNT- Tỉnh Bình Phước
                                                      

Không có nhận xét nào: