Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Giử Lại

Thôi mình gửi lại cho nhau
Khi  lời yêu, đã gục đầu vào đêm.

Đường xưa mòn gót chân quen
Trả em lời nói êm đềm hôm qua.

Gần mà… xa bỗng thật xa
Mưa chiều bất chợt nhạt nhòa hoàng hôn


Nếu…!!!



Nếu như chẳng có một ngày.
Nếu dòng tin, chẳng vơi đầy khát khao.
Nếu lòng ta chẳng hanh hao
Thì đâu có buổi tan vào lòng nhau…

Tình ơi! Một phút nhiệm màu

Để anh tìm lại ngày đầu… chưa yêu

Quan “Phụ Mẫu”



Ô hay giờ em mới tỏ
Có “ngài” mặt bóng như gương
Bụng to, chân lại hơi ngắn
Sống "thẳng ngay" đến lạ thường

Hỏi ra, thì dân họ bảo
“Ngài” quan phụ mẫu tỉnh nhà
Điền viên chỉ vài trăm mẫu
Cái cò bay mãi chẳng qua

Ông rằng tao “thanh liêm” lắm
Nỡ đâu tao “xực” một mình
Lũ em tao có phần hết
Bạc tiền… là cứ phân minh

Rồi có một hôm sấm dậy
Quan trên về “bắn” cái đùng
Nghe dân họ đồn thoang thoáng
Họ rằng lũ khoét của công

Ra  đi nào chỉ mình ông
Đàn em, rơi nguyên một toán
Lẩm nhẩm em ngồi em đếm
Có dư bốn chục cái thằng…

Bấm đốt ngón tay em đợi
Ngót năm, rồi vẫn chửa xong
Nghĩ cứ như hề ấy nhỉ

Loanh quanh, rồi lại lòng vòng

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Bắt Đền




Sao về? Bỏ lại đêm qua.
Mình yêu nhau,  giữa trăng ngà ngà say.
Ngoài kia, mây gió cuồng quay
Em ngây ngây ngất, anh đầy đầy dâng

Sao về? Bỏ lại mênh mông.
Mình ta mơ, giữa ngập đồng trắng phau.
Quay lưng, bỏ lại đời nhau.
Tình đi hoang, biết về đâu hỡi người.
                 …
Bắt đền em đấy em ơi
Em đi đâu để cuộc đời vắng tanh

Lại Mơ


Loanh quanh đợi chuyến đò chiều
Cái hôm ra buộc lời yêu giữa dòng
Bạc tiền, chữ nghỉa ăn đong
Nào ai dám nặng lòng cùng ai.
Em hiền như nắng sớm mai
Ta lạc bước lâu đài tình yêu
Gặp đây nắng đã cuối chiều
Sao em cởi lời yêu giữa dòng

Cho tình tôi lại đi rong
Cho hồn tôi lại nặng lòng vì ai
                          Triệu Quốc Bình

Viết Cho Ngày VaLenTime



Đêm rồi… mùa trở heo may
Trời hênh hểnh xé toang ngày cuối đông
Nàng xuân ưng ửng má hồng
Xòe tay rắc cánh sầu đông xuống đời
Có em hôm ấy và tôi
Ngô nghê lạc giũa lưng trời đầy xuân
                                   Triệu Q Bình

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

MỒNG BA



Mồng ba, nắng đã già hơn một chút,
Khoảnh khắc xuân cắn bút chẵng thành thơ.
Ly rượu nồng trút vào chốn ngơ-ngơ,
Không say nổi giấc mơ chiều lãng đãng!

Cành mai tết vàng năm ba nụ ráng,
Nở vào xuân cho đáng tuổi mùa cho.
Hồn thi nhân treo lững ý buồn so,
Trăng ngữa khuyết, ai gọi đò chầm-chập!

Xuân rụng hết, hố tình còn cố chấp,
Một lời yêu sao lấp nổi chờ mong.
Lại một mùa tình trắng với tay không,
Xa-xót mắt treo trông mồng ba tết!
                                      
suadx.nguyen 


GIÊNG NON





Tháng giêng non, nắng giòn như cốm.
Cắn vào Xuân rơm-rớm mật tình !
Gió trêu mắt lá lung-linh,
Tóc ai bay xõa giật mình thức mây !

Trên cành muộn hoa vài nụ ráng,
Cháy vào thơ một thoáng say mùa.
Em cười chao cả giấc trưa,
Xôn-xao hồn mộng nghe vừa giêng non !
                                                         Suadx Nguyen