Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Viết cho một ngưòi đã xa



Giá trời đổ cơn mưa
Cho đêm nay đủ mát
Chia đôi giọt lệ đời
Nghe lòng đau bỏng rát.

Đi nguợc về giấc mơ
Thấy hình như trẻ lại
Em bím tóc duôi gà
Của ngày ta vụng dại.

Nhà anh nơi đầu ngõ
En ở tãn cuối đuòng
Ngày mỗi ngày hai buổi
Thế rồi tình thêm thưong

Hết mùa xuân rồi hạ
Qua thu chơm chớm đông
Đám cưói thì nghèo lắm
Mà vui trong ruọư nồng

Ta trông về cố bản
Buổi cháy rần trong nhau
Nay củi ướt, rượu nhạt

Đêm có say được đâu
                                              Ngân Sơn Hà

Tháng mấy mưa ngâu?

Tháng mấy mưa ngâu?

Nỗi buồn chẻ đúng làm hai
Mà sao phân khúc ngắn dài khác nhau.
 
Nửa ngập nắng nửa mưa mau
Nửa hiu hiu gió nửa rầu rầu mây.
Nửa ưng ửng đỏ hây hây
Nửa quăn quắt nụ rụng dầy tiếng đêm.

Nửa tĩnh mịch nửa cuồng điên
Vành môi chưa ấm lại biền biệt nhau
Tháng mấy  trời đổ mưa ngâu?
Đuợc nồng, cay, ngọt, miếng trầu em têm

Ngày dài lẫn cả vào đêm
Nghe tình yêu
gọi một tên chúng mình…

Te te gà gáy bên đình
Cựa lưng chạm phải
cuộc tình
chiêm bao.

Thuyền xưa ơi! Giờ đậu bến nào
Còn mơ tiếng sóng dạt dào sông quê
                                   Ngân Sơn Hà

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Dơ Dở



Cái thằng dở tỉnh dở say
Dở nâng niu, dở như đầy đọa thân.
Dở như thoáng chút phân vân
Dở yêu ghét những xoay vần thời gian
Dở như khởi chút lòng tham
Để xuôi chảy giữa gian ngoan của đời
Dở như ngửa mặt trông trời
Dở như đau điếng kiếp người phù sinh
Dở thèm hai tiếng chung trinh
Dở như nhà nhớt với hình bướm ong
Dở như nát cả tơ lòng
Dở như hờ hững đợi mong chút tình

Phải không thằng ấy là mình…!!???

Nỗi Nhớ Mùa Thu

Tặng Q.H
Có một hôm tôi nhớ người yêu
Nhớ cho cái nắng rụng tím chiều
Nhớ đem chiều vắng đi vào tối
Đêm về ong bướm rợp vườn yêu.

Cái cô hàng xóm tóc ngang vai
Nụ cười như níu đám con trai
Tan trường mỗi bận mưa ướt áo
Mà vẫn chôn chân đợi cô hoài.

Nhớ nhà bên ấy lúc trời trong
Cô ngồi lẳng lặng tưa bên song
Hình như mơ ước đi xa lắm
Chốc chốc nhìn sang ửng má hồng.

Rồi có một dạo cô đi xa
(Đi theo tiếng gọi của phồn hoa)
Thăm thẳm bóng cô từ độ ấy
Ngày ngày sao vẫn lén nhìn qua.

Chẳng lẽ có người đã sang sông
Bỏ lại ngây thơ, ửng má hồng
Em đi, một dạo chưa từ biệt
Thu về dâng nỗi nhớ mênh mông
Triệu Quốc Bình

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014


Nhận được tin- nhà thơ Nguyệt Lãng (Nguyễn Văn Thẩm) sau một cơn bạo bệnh, đã trút hơi thở cuối cùng Vào hồi 02h02 ngày 01/01/2014 tại gia đình (xã Minh Hưng-  Huyện Bù Đăng- Tỉnh Bình Phước). Trang thơ Bình Phước. xin dược gửi lời chia buồn sâu sắc tới bà quả phụ Nguyệt Lãng cùng gia đình. nguyện cầu cho hương hồn nhà thơ Nguyệt Lãng được siêu sinh tịnh độ, an nhiên nơi tây phương cực lạc