Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Hoàng Hôn Không Em


Một chút thôi làm duyên con gái
Ngại gió chiều ru mãi tóc em thôi
Má môi hồng , lẻ bóng phố dạo chơi
Anh sợ lắm em lẫn vào đêm khi bóng chiều đang dần tối.

Anh nhớ mãi mùa xuân đêm làng ta vào hội
Hồng hạt phù sa ấm chân lúa quê mình
Khua  tiếng mõ đàn trâu về cuối ngõ
Rộn tiếng gà vỗ cánh gọi bình minh.

Có phải không anh vẫn cứ quê mùa
Yêu hạt thóc, củ khoai nên cả đời vụng dại
Mãi đọi em khi con thuyền sang bến
Màu tím nối dài- hun hút bóng hoàng hôn
                                                      T.T.H

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

chàng trai hơi khờ... nhưng đó chính là tình yêu, là bản chất xin cảm ơn tác giả của bài thơ